Giới thiệu:
Không ai thất bại trong vai trò người bán hàng, nếu theo sát những nguyên tắc trong cuốn sách này và cũng không ai có thể trở thành vĩ đại trong nghề mà không có chúng. Bất cứ ai muốn bán bất cứ thứ gì thì phải đọc nó.
Tất cả chúng ta đều là những người bán hàng, bất kể nghề nghiệp chúng ta là gì. Hơn tất cả, trước hết phải tự bán mình, để tìm được hạnh phúc cá nhân và tự do trong tư tưởng. Nếu đọc kỹ và thấm nhuần nội dung cuốn sách này, nó sẽ giúp chúng ta trở thành “người bán hàng” tốt nhất.
Chương II
Và rồi rất nhanh chóng, một đoàn xe được bảo vệ kĩ càng rời khỏi Damascus mang theo các giấy chứng nhận chủ quyền và vàng cho những ai quản lý các cửa hàng của thương quốc Hafid. Từ Obed ở Joppa đến Reuel ở Petra, từng người quản lý một đều nhận được lời từ nhiệm và tặng vật của Hafid trong im lặng sững sờ. Cuối cùng, khi dừng lại tại cửa hàng ở Autipatris, nhiệm vụ của Erasmus đã hoàn tất.
Thương quốc mạnh nhất một thời đã không còn tồn tại nữa.
Trái tim nặng trĩu buồn rầu, Erasmus báo về cho ông chủ của ông ta biết các kho hàng nay đã hoàn toàn chống rỗng và các cửa hàng một thời là niềm tự hào cửa ông Hafid nay đã không còn nữa. Người đưa tin trở lại với yêu cầu của Hafid, Erasmus nhanh chóng trở về và gặp chủ nhân của ông ta bên hồ nước trong lâu đài.
Khi gặp lại, Hafid quan sát nét mặt của người bạn già và hỏi:
“Mọi việc đã xong?”
“Vâng thưa ông, đã xong.”
“Đừng lo buồn, ông bạn. Hãy theo tôi.”
Chỉ có tiếng bước chân của họ vang lên trong căn nhà rộng lớn, trống rỗng khi Hafid dẫn Erasmus theo lối đi bằng cẩm thạch dẫn ra phía sau. Đôi khi bước chân của ông chậm lại khi họ đi ngang qua những bình hoa trơ trọi, đặt chơ vơ trên các kệ bằng gỗ cam cao nghệu và ông mỉm cười nhìn những tia nắng làm cho thuỷ tinh đổi màu từ trắng sang tím nhạt.
Và rồi hai người bạn già bắt đầu leo lên những bậc thang dẫn đến căn phòng bên dưới mái vòm của lâu đài. Erasmus nhận thấy những người canh gác vẫn thường hiện diện ở đây bao năm qua nay không còn nữa. Cuối cùng họ lên đến tầng giữa, họ ngừng lại để thở lấy sức vì những bậc thang quá dài. Và rồi họ lại tiếp tục leo lên tầng hai trong im lặng. Đến nơi Hafid lấy ra một chiếc chìa khoá nhỏ đeo nơi lưng quần và mở cánh cửa bằng gỗ sồi nặng trịch. Ông ta nghiêng người đẩy cánh cửa mở ra một cách khó khăn và bước vào. Erasmus chần chừ cho đến khi ông chủ của ông yêu cầu ông bước vào, Erasmus thận trọng bước vào trong căn phòng mà từ hơn 30 năm qua chưa từng ai được cho phép nhìn qua.