Em chẳng tiếc đâu anh một thời hoa cỏ may
Tím đỏ chiều cho nhớ nhung giăng mắc
Gió vi vu lành lạnh buồn…trầm mặc
Đủ nhớ là được rồi…sao phải tiếc phải không?
Em chẳng tiếc đâu anh khi thu đã về đông
Hương hoa sữa cuối cùng cũng nhắc em về qua’ khứ
Về kỉ niệm,về giận hờn,về yêu thương…về tha thứ
Cũng đủ để em buồn khi thấy phố ..không anh
Em chẳng tiếc những gì em có đã trao anh
Mà chỉ tiếc em xa khi nông nổi…
không thể tìm lại anh trong ngày gió vội
Gió vẫn trở về…cỏ kết nhớ….anh xa