Không còn ai…đường về sao dài quá….
Gió cười nghiêng ngả…..
Giật tóc rối ….lạnh vai….
Không còn ai…
Những bước chân mệt nhoài…
Phố cũng cô đơn trong dòng người tấp nập…
Gái trai ôm nhau trong mơn man mùa thu e ấp…
Tay tự chạm vai mình….sao mắt cay cay…
Con đường thật dài…thât dài…khi xa một bàn tay
Cái đích cuối cùng của nỗi nhớ mình còn chưa đi hết….
Người thản nhiên nói….quên anh đi em….thế là kết…
Run run quay về…đường lạ đến chông chênh….
Không còn ai….
Em bảo sẽ học quên….
Và bắt đầu bằng bấp bênh nỗi nhớ…….